Trong thế giới của những chuẩn mực thẩm mỹ khắt khe, nơi từng chi tiết đều mang giá trị biểu tượng, nhiếp ảnh gia RABHUU chọn cho mình một lối đi riêng: Cực đoan trong tư duy sáng tạo nhưng không bảo thủ trong cách tiếp cận con người. Qua cuộc trò chuyện độc quyền cùng Đẹp và Cuộc sống, nhiếp ảnh gia RABHUU đã chia sẻ hành trình nhiều năm làm nghề, góc nhìn nghệ thuật giàu chiều sâu và triết lý nhiếp ảnh gắn liền với giá trị bền vững – thứ xa xỉ đích thực của thời gian.

Với RABHUU, nhiếp ảnh không đơn thuần là việc ghi lại hình ảnh, mà là hành trình khám phá nội lực ẩn sâu bên trong mỗi con người. Xuất phát điểm từ mỹ thuật, anh tiếp cận nhiếp ảnh bằng tư duy của một người làm nghệ thuật vị nhân sinh, nơi mỗi khung hình đều mang hơi thở của đời sống, cá tính và chiều sâu tinh thần.
Trải qua hơn một thập kỷ làm nghề, RABHUU đã cộng tác cùng nhiều ấn phẩm danh tiếng và thực hiện đa dạng dự án từ chân dung doanh nhân, nghệ sĩ đến lifestyle, kiến trúc và dịch vụ cao cấp. Ở anh, sự tinh tế không nằm ở kỹ thuật phô diễn, mà ở khả năng lắng nghe, kết nối và kể câu chuyện bằng ánh sáng, bố cục và cảm xúc như cách một chiếc đồng hồ cơ xa xỉ đo đếm thời gian bằng giá trị bền vững, chậm rãi nhưng đầy bản lĩnh.
Câu hỏi đầu tiên, đây là một câu hỏi mang tính tò mò của tôi về nghệ danh RABHUU và cả R43. Anh có thể tiết lộ đôi chút về ý nghĩa sau 2 tên gọi này không?

Đây cũng không phải lần đầu tôi được hỏi như thế này. Thật ra rất đơn giản RAB là nickname của tôi, còn HUU là Hữu Tài – một người anh, một người đồng nghiệp, một cộng sự và cũng như là một người “thầy” đã chia sẻ kỹ thuật và kinh nghiệm cho tôi trong những ngày đầu theo đuổi sự nghiệp nhiếp ảnh. Nên tôi quyết định lấy nghệ danh là RABHUU để tri ân và cũng như luôn tự nhắc nhỡ mình trân quý quá khứ và con người mới là yếu tố quan trọng nhất trong mọi việc. R43 team là 3 chữ cái R, A là 4, B là 3 được ký tự thành số (một trò chơi thời 9x đi học ah mà) và số 43 cũng là 2 số cuối trong số điện thoại đầu tiên tôi sở hữu. Cũng khá may mắn đối với tôi.
Được biết anh là một nhiếp ảnh gia có hướng sáng tạo nghệ thuật khá thú vị và đặc biệt: Đó là khai thác những khía cạnh chưa từng được khai mở của một nhân vật qua hình thức nhiếp ảnh chân dung (từ Lifestyle, đến các doanh nhân, Artist, kiến trúc sư v.v…). Tại sao anh lại tìm được cho mình hướng đi, cách kể chuyện sáng tạo này?

Có lẽ điều đó bắt nguồn từ xuất phát điểm là một người trong mảng mỹ thuật, nên tôi luôn mong muốn các bức ảnh của mình cũng là một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng nghệ thuật thì nên vị nhân sinh, do đó tôi muốn những nhân vật mình chụp thể hiện được nội lực về lĩnh vực họ theo đuổi. Tôi cộng hưởng và kết nối với tâm trí họ nhanh nhất dù xa lạ và cố gắng tìm kiếm khía cạnh mới hơn trong họ. Và cũng chính tôi có màn kết hợp chủ thể thú vị nhất. Và cơ duyên may mắn cho tôi gặp gỡ những con người có cách sống hay, nơi ở thú vị… dần dần điều đó khiến tôi yêu mảng chụp lifestyle, nội thất và dịch vụ. Dù khách hàng của tôi có làm việc trong ngành nghề nào đi nữa, chỉ cần họ có tâm ắt sẽ có tầm và điều đáng tôn vinh, cũng như truyền cảm hứng cho số ít hoặc may mắn là số đông. Tôi nghĩ vậy và làm thôi!
Tôi rất thích các shoot hình anh chụp cho những đầu bếp làm việc ở các khách sạn lớn. Cách anh lần giở những hình ảnh mới mẻ từ họ rồi đưa hình ảnh ấy ra thế giới. Rất hay. Và câu hỏi là, anh làm thế nào để khám phá và khai thác hình tượng đặc biệt ấy của các đầu bếp? Vì rõ ràng, chính anh cũng không biết họ trước? Bên cạnh đó, hãy chia sẻ đôi chút về những khách sạn và project anh đã làm.
Haa…. Tôi là một người thích ẩm thực và trải nghiệm các dịch vụ FnB, nên việc chụp chef ở các nhà hàng – khách sạn cũng là điều thú vị. Tôi thích nhìn người khác nấu ăn và cách họ chăm chút món ăn của họ… giống như mẹ tôi. Bà nấu ăn rất ngon đó! Và mỗi lần chụp cho các chef tôi lại khám phá thêm một tinh hoa, một phong vị ẩm thực mới lạ. Có những bếp trưởng đạt Sao Michelin họ lại càng khó tính và có thể gọi là “quái kiệt” từ tính cách đến kỹ thuật. Nhưng những điều càng khó nhằn càng khiến tôi càng hăm hở và thúc đẩy tôi phải “đối đầu”.
Theo anh, một “nhiếp ảnh gia” đúng nghĩa là như thế nào? Ngoài khả năng sáng tạo, mắt thẩm mỹ, kỹ thuật nhiếp ảnh, họ cần có kỹ năng gì? Và anh hãy gửi gắm vài lời khuyên cho thế hệ nhiếp ảnh gia trẻ?

Chà! Câu hỏi này sẽ không bao giờ có một câu trả lời chuẩn chỉnh. Nhưng dưới quan điểm cá nhân và kinh nghiêm 10 năm làm nghề của mình, tôi nghĩ các bạn hãy đến với lĩnh vực nhiếp ảnh một cách chân thành và nắm vững kỹ thuật cơ bản từ tiêu cự, ánh sáng v.v… Thử sức nhiều lĩnh vực khác nhau để tìm ra loại hình yêu thích hoặc thế mạnh.

Ngày nay máy móc được tối tân hóa nhưng mong các bạn hãy bỏ sức người nhiều hơn để tối ưu thời gian hậu kỳ, cũng như thêm quý trọng tác phẩm do mình sáng tác. Có năng lực tự đánh giá tác phẩm của mình và người khác, bạn sẽ không bị “đẽo cày giữa đường”, nên coi nhiều sách ảnh, tham dự các triển lãm thuộc nhiều lĩnh vực nghệ thuật khác nhau, xem show thời trang v.v… Tóm lại, hãy để mắt được thấy và tay được chạm, thì “cú snap” sẽ nối dài “lửa nghề” cho các bạn. Và cuối cùng, khi đã xác định chụp lĩnh vực nào hãy cố gắng tìm hiểu sâu vào quy trình và học hỏi thật nhiều.
Anh có từng gặp phải trường hợp khó xử nào khi thực hiện một bộ ảnh chụp không? Ví dụ: Một vị khách muốn phá vỡ concept phù hợp nhất do team anh đo ni đóng giày, để chụp một concept theo trend v.v…???
Thật sự, bất kỳ ngành nghề nào cũng sẽ có lúc này lúc kia, trong cái khó thì cái “khôn” sẽ từ đó mà ló ra. Tôi là một người cực đoan trong suy nghĩ nhưng lại không bảo thủ. Nghe có vẻ nghịch lý nhưng để làm được điều đó tôi đã rèn luyện rất nhiều năm. Nếu các bạn làm vì thu nhập thì các bạn nên tôn trọng khách hàng vì đó là sản phẩm của họ, miễn họ thanh toán đầy đủ thì tôi luôn đưa ra những rủi ro để họ được chọn khi thực hiện phương án A, B hoặc C. Nếu hai bên vui vẻ thì tiếp tục thôi. Nên trong quá trình làm nghề tôi may mắn tìm được những khách hàng “thương” và “hiểu” mình để đi đường dài. Riêng với các dự án mới mẻ và “không khả thi” tôi hẹn gặp lại họ lần sau, trong những dự án phù hợp hơn. Đó là năng lực tự đánh giá mà tôi đã trả lời cho câu hỏi trước “biết người biết ta trăm trận trăm thắng” phải không ^^?!
Về phong cách nhiếp ảnh, có vẻ như anh rất linh hoạt về khía cạnh này, vì anh có thể cộng tác cùng rất nhiều ấn phẩm lớn trong nước như Marie claire, L’officiel, Elle, Bazaar, Đẹp, Tatler…., nhưng tác phẩm của anh trên mỗi ấn phẩm lại không hề “một màu”, tức là vẫn có tinh thần riêng của ấn phẩm ấy, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là “hình của anh RAB”. Bí quyết của anh là gì?
Tôi rất sợ những thứ lặp đi lặp lại, giống giống nhau và có tính lấy số lượng lấn át chất lượng. Một triển làm mà các tác phẩm cứ na ná nhau… thì tôi lướt nhanh. Tôi luôn muốn thử sức với nhiều kỹ thuật nhiếp ảnh khác nhau cho mỗi nhân vật khác nhau và luôn tìm những thứ có sẵn trong không gian của họ hoặc đặc điểm ngoại hình để lột tả nhân vật.
Các bạn đã từng xem một tác phẩm nào đó cố ý đặt tên tác giả trước để danh tiếng lấn át tư duy thưởng thức của mình chưa? Mong nó không phải là tên tôi. Tôi mong muốn trải nghiệm chụp hình với RABHUU sẽ là kỷ niệm của nhân vật và ekip. Có lẽ những người thường theo dõi sự nghiệp của tôi sẽ thấy tôi có một sự “điên nhẹ” hoặc họ chưa từng thấy nhân vật như thế này bao giờ, cũng có khi là thấy một ảnh chụp có vẻ gì đó trẻ con thì chắc đó là tôi chụp (cười to).
Anh có nghĩ mình sẽ trở thành một Art Director không? Ý tôi là một người vượt qua danh xưng “Nhiếp ảnh gia” mà gắn liền với title “Art Director”. Yeah, vì tôi biết anh đã đi xa danh gọi Creative Director rất lâu rồi (cười).

Tôi cũng từng nghĩ nhưng lại thôi thấy mình còn ham vui, tâm trí không đủ quán triệt nhiều người. Với danh xưng Art Director là một trách nhiệm đồng thời phải là một người có kiến thức nền bao quát, cũng như gu thẩm mỹ riêng biệt và một trái tim chân thành, nhiệt huyết ngay từ con người và có khả năng kết nối ekip tốt, tận dụng năng lực team đúng đắn. Ngoài kia có hàng ngàn concept giống nhau vì thế giới phẳng đi rồi thì làm sao để cái ghế Art Director tồn tại? Đó là một câu hỏi lớn. Nhưng biết đâu một ngày khi tôi sẵn sàng chịu khổ tôi sẽ làm vị trí đó.
Hiện anh đang ấp ủ những dự định gì cho tương lai không? Vì hành trình nghề nghiệp của anh trong từng đó năm cũng không gọi là ít nữa, cả từ số năm lẩn trải nghiệm, kinh nghiệm và bài học…

Ấp ủ thì nhiều nhưng tôi mong mình có thể ra mắt một cuốn sách ảnh hay triễn lãm về nhân vật đã chụp hoặc những ảnh snapshot của mình trong tương lai. Hoặc có khi tôi rẻ hướng qua hội họa, mở tiệm bánh… Ai mà biết được (lại cười). Tôi hy vọng ekip R43 team ngày càng có nhiều dự án hay, đa sắc màu và phát triển hơn nữa vì những con người trong team của tôi thật sự quá tuyệt vời hiii.
“Núi này cao thì có núi khác cao hơn”, “tre già thì măng mọc” nhưng các bạn trẻ hãy vững tin làm nghề, chăm chỉ, kiên trì và tìm cho mình giá trị phù hợp thức thời. Thương hiệu cá nhân, giá trị bản thân, uy tín là vô giá. Hãy gìn giữ những giá trị đó và trang bị thật tốt kỹ năng khi vào nghề. Có khi chính điều đó mới là thứ đưa chúng ta đi xa hơn mục đích ban đầu khi đến với nhiếp ảnh. Mỗi dự án chụp của tôi là một chuyến phiêu lưu đến một nơi xa lạ, gặp những con người mới mẻ, có thể vui hoặc không, nhưng tất cả điều khiến trí tưởng tượng trong tôi được thổi bùng.









