Gặp gỡ Food Blogger Chen Ru Lu: Ẩm thực và câu chuyện “hậu trường” giàu hình ảnh

Tôi gặp Chen Ru Lu – một Food Blogger chuyên nghiệp và rất nổi tiếng, tại buổi trải nghiệm menu mới của một nhà hàng fine dining danh tiếng tại Thành phố Hồ Chí Minh. Cuộc gặp này đã mở ra cho tôi rất nhiều góc nhìn thú vị và mới mẻ.

Từ những chia sẻ chân thành từ góc độ người làm nghề, đến những cảm nhận mang tính khách quan về cách “chấm điểm” một nhà hàng, một món ăn, nhằm mang đến cho thực khách lẫn đơn vị kinh doanh chất lượng trải nghiệm tốt nhất, và cả những thách thức mà các food blogger khác chưa từng tiết lộ… chính là lý do để tôi, cùng Chen Ru Lu có buổi trò chuyện thú vị này.

Chào Chen Ru Lu, được biết bạn hiện là một thành viên của Hiệp hội văn hóa ẩm thực Việt Nam. Vậy… việc bạn chọn trở thành một food blogger là trước hay sau khi gia nhập Hiệp hội văn hóa ẩm thực Việt Nam? Và nếu là trước khi gia nhập, thì cơ duyên nào đã dẫn dắt bạn?

Tôi bắt đầu con đường food blogger trước khi gia nhập Hiệp hội Văn hóa Ẩm thực Việt Nam. Cơ duyên thì thật ra khá đặc biệt: tôi vốn sinh ra trong một gia đình có hai thế hệ đều làm đầu bếp, nên có thể nói là mang trong mình cái ‘gen mê ăn’ từ nhỏ. Tuy nhiên, trong khi bà ngoại & mẹ đứng bếp, thì đến thế hệ tôi lại có ngã rẽ được thưởng thức nhiều món ngon và kể lại câu chuyện của chúng thông qua hình ảnh & video.

Bước ngoặt để tôi đi sâu hơn vào con đường ẩm thực chính là nhờ một người anh – một siêu đầu bếp – đã kết nối và truyền cảm hứng. Anh không chỉ mở ra cho tôi cơ hội được tiếp cận thế giới ẩm thực chuyên nghiệp, mà còn giúp tôi nhận ra rằng ẩm thực không chỉ dừng lại ở vị giác, mà còn là văn hóa, ký ức và cầu nối giữa con người với nhau.

Sau này, khi trở thành thành viên của Hiệp hội, tôi thấy đó là cách để bản thân tiếp tục học hỏi, đồng thời góp một phần nhỏ trong việc lan tỏa giá trị ẩm thực Việt Nam ra rộng hơn.

Trong vai trò là một food blogger chuyên nghiệp, bạn có cho rằng việc “biết nấu ăn” và hiểu rõ về văn hóa ẩm thực, phong vị đặc trưng của từng địa phương trong nước, hoặc nước ngoài là yếu tố cần thiết, cũng như rất quan trọng không?

Theo tôi, một food blogger chuyên nghiệp không nhất thiết phải là một đầu bếp giỏi, nhưng việc biết nấu ăn và hiểu rõ về văn hóa ẩm thực là một lợi thế rất lớn. Khi tự mình đứng bếp, bạn không chỉ cảm nhận hương vị mà còn hiểu được cái ‘logic’ phía sau từng nguyên liệu, từng cách chế biến. Điều này giúp mình kể lại câu chuyện về món ăn một cách chân thực và có chiều sâu hơn.

Bên cạnh đó, trải nghiệm ẩm thực ở mỗi vùng miền – từ phở, bún bò, cơm tấm cho tới các món ăn đường phố quốc tế – đều mang trong nó phong vị, lịch sử và văn hóa của cộng đồng nơi đó. Nếu food blogger chỉ dừng lại ở việc chụp ảnh đẹp hay nói món đó ngon, thì chưa đủ. Quan trọng là phải giải thích được vì sao nó ngon, vì sao người địa phương ăn như vậy, và vì sao món ăn đó có thể chạm đến trái tim du khách.

Chính vì vậy, tôi tin rằng hiểu biết về nấu ăn và văn hóa ẩm thực chính là ‘ngôn ngữ thứ hai’ để food blogger có thể kể chuyện thuyết phục và lan tỏa giá trị ẩm thực một cách trọn vẹn nhất.

Hãy chia sẻ với độc giả niềm vui mà bạn gặt hái được kể từ khi bạn bước vào hành trình này.

Thực sự, niềm vui lớn nhất của tôi khi bước vào hành trình này không chỉ là được ăn ngon hay đi nhiều nơi, mà là được chứng kiến sự thay đổi tích cực mà những video mình làm mang lại cho các quán ăn.

Tôi nhớ nhất một quán ăn gia đình nhỏ nằm trên đoạn đường một chiều Trần Hưng Đạo, vị trí khá vắng vẻ nên gần như không ai biết tới. Lần đầu ghé vào, tôi thấy món ăn quá ngon mà tiếc cho quán, nên đã quyết định quay lại, làm một video chia sẻ cùng khán giả. Không ngờ video lại viral, quán bỗng đông khách hẳn lên. Những lần sau tôi quay lại, chị chủ quán xúc động bảo ‘mang ơn’ vì nhờ tôi mà cả gia đình có thêm nguồn thu ổn định. Có khi tôi đi ăn một mình, chị còn ngại ngùng không nhận tiền khiến tôi cũng… ngại theo. Bây giờ thì quán đã mở rộng thêm một mặt bằng kế bên – đó là điều khiến tôi vui lây.

Một kỷ niệm khác là với một nhà hàng pizza nhỏ, khá ‘hidden’ ở khu Phú Mỹ Hưng. Trước đây quán vắng lắm, nhưng sau khi tôi đăng video, nhiều thực khách tìm đến. Anh chủ quán – một người Ý còn cảm ơn tôi vì video không chỉ mang khách đến mà còn tạo hiệu ứng domino: nhiều food blogger khác cũng ghé quay và giới thiệu, nhờ vậy quán đông lại càng đông. Những câu chuyện như thế chính là động lực để tôi tiếp tục, vì tôi thấy công việc của mình thật sự tạo ra giá trị và giúp lan tỏa ẩm thực theo một cách đầy nhân văn.

Theo tôi biết, hiện bạn đang mở rộng “lĩnh vực” của mình đang trải nghiệm – cảm nhận – đánh giá các địa điểm lưu trú cao cấp tại Sài Gòn cũng như các thành phố du lịch nổi tiếng trong nước. Liệu… đây có gọi là “đá chéo sân” không? Và nếu có điểm chung, thì điểm chung đó là như thế nào?

Tôi nghĩ gọi là ‘đá chéo sân’ thì cũng đúng, nhưng không hẳn. Thực ra, ẩm thực và du lịch vốn luôn song hành cùng nhau. Khi bạn đến một thành phố hay một địa phương, ngoài chuyện ăn gì thì còn câu hỏi ở đâu, trải nghiệm thế nào. Từ góc nhìn của tôi – một người kể chuyện bằng trải nghiệm – thì ẩm thực và lưu trú đều là những mảnh ghép trong hành trình khám phá văn hóa, phong cách sống của một vùng đất.

Nói cách khác, việc mở rộng sang đánh giá địa điểm lưu trú không phải là rẽ sang hướng khác, mà là bổ sung thêm một mảnh ghép để hành trình trải nghiệm của tôi được toàn vẹn hơn.

Tôi tin là để làm tốt vai trò của bạn trong cả khía cạnh là một thành viên của Hiệp hội văn hóa ẩm thực Việt Nam, một food blogger chuyên nghiệp và một người viết bài trải nghiệm – cảm nhận – đánh giá các địa điểm lưu trú cao cấp… bạn phải học, học rất nhiều, học từ trường lớp đến từ công việc hằng ngày phải không?

Đúng vậy, để làm tốt cả ba vai trò – một thành viên của Hiệp hội Văn hóa Ẩm thực Việt Nam, một food blogger chuyên nghiệp và một travel & lifestyle review – tôi luôn xác định việc học là yếu tố then chốt.

Học ở đây không chỉ đến từ trường lớp mà còn từ quá trình trau dồi liên tục trong công việc hằng ngày. Tôi may mắn có cơ hội tham gia các khóa đào tạo về nghiệp vụ đánh giá nhà hàng, món ăn, khách sạn và nhận được những chứng chỉ công nhận quốc tế. Đây là nền tảng giúp tôi có hệ quy chiếu chuẩn mực, khách quan hơn trong mỗi trải nghiệm và bài đánh giá.

Song song đó, tôi cũng học từ thực tiễn: từ những cuộc trò chuyện cùng đầu bếp, từ các chuyến đi đến vùng miền khác nhau, hay từ việc quan sát những chi tiết nhỏ trong một khách sạn cao cấp. Tôi tin rằng, khi kết hợp tri thức nền tảng với trải nghiệm sống, mỗi bài viết, mỗi video mới vừa chân thật, vừa có chiều sâu và đủ sức lan tỏa cảm hứng đến khán giả.

Trong hành trình của mình, đã có lần review nào khiến bạn cảm thấy thực sự khó xử, phải đấu tranh nội tâm giữa việc đánh giá công tâm và cảm tính cá nhân vì một số yếu tố khách quan, lẫn chủ quan không? Hoặc khi gặp phải tình huống như vậy, bạn sẽ có giải pháp gì? 

Thật ra trong hành trình làm nghề, khó xử là điều không tránh khỏi. Có những lần tôi gặp quán ăn hay nhà hàng mà chủ quán rất dễ thương, câu chuyện rất truyền cảm hứng, nhưng món ăn hoặc dịch vụ chưa thực sự tốt. Lúc đó, tôi phải đấu tranh giữa cảm xúc cá nhân và trách nhiệm nghề nghiệp. Nếu để tình cảm lấn át, tôi sẽ không công bằng với khán giả; nhưng nếu phê bình quá thẳng, lại dễ làm tổn thương người làm nghề chân chính.

Cách tôi chọn là giữ sự công tâm, nhưng diễn đạt một cách tinh tế. Tôi thường nhấn mạnh điểm mạnh mà quán làm tốt, đồng thời gợi ý nhẹ nhàng những chỗ cần cải thiện, thay vì chê bai gay gắt. Bởi mục tiêu của tôi không phải là ‘chấm điểm’ để phân thắng thua, mà là chia sẻ trải nghiệm thật – giúp khán giả có thông tin đúng đắn, và đồng thời tạo động lực cho chủ quán, nhà hàng phát triển.

Cuối cùng, hãy bật mí cho độc giả biết “câu thần chú” của bạn mỗi khi “bắt tay vào việc” để đạt được kết quả mỹ mãn nhất cho bản thân cũng như cho cả client của mình.

Câu thần chú mà tôi luôn giữ trong lòng chính là: ‘Làm gì làm, tuyệt đối không dùng lời nói của mình để khiến một nơi nào đó dẹp tiệm’.

Tôi hiểu rất rõ, đằng sau một quán ăn hay một nhà hàng là biết bao nhiêu gia đình đang sống nhờ nó. Bản thân tôi cũng sinh ra trong gia đình buôn bán, đã từng trải qua cảm giác ngồi đợi từng người khách một bước vào quán. Chính ký ức đó giúp tôi luôn đặt sự tôn trọng lên hàng đầu.

Khi review, nếu món ăn hay dịch vụ chưa tốt, tôi chọn cách nói tinh tế, gợi mở hướng cải thiện thay vì chê bai gay gắt. Vì với tôi, review không chỉ để đánh giá, mà còn để lan tỏa, đồng hành và giúp các quán, nhà hàng có cơ hội tốt lên. Đó chính là nguyên tắc tôi muốn giữ mãi, để công việc này không chỉ mang lại lợi ích cho bản thân hay client, mà còn mang giá trị tích cực cho cộng đồng.

Rất cảm ơn bạn vì đã dành thời gian cho buổi trò chuyện này!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *