Trong nhịp sống hiện đại, khi con người ngày càng bị cuốn theo guồng quay của công việc và công nghệ, những khoảng lặng dành cho văn chương dường như trở nên hiếm hoi hơn. Thế nhưng, chính trong bối cảnh ấy, lễ ra mắt tập thơ song ngữ “Nước Xanh – Blue Water” của tác giả Thủy – Tina Nguyễn đã mang đến một không gian rất khác – nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đủ sức chạm đến cảm xúc của những người yêu thơ. Không chỉ đơn thuần giới thiệu một cuốn sách mới, chương trình được tổ chức như một Salon Văn chương, nơi độc giả cùng thưởng trà, nghe thơ, trò chuyện với tác giả và chia sẻ những câu chuyện của chính mình.
-

Lễ ra mắt tập thơ song ngữ “Nước Xanh – Blue Water” của tác giả Thủy – Tina Nguyễn
Đây là tập thơ song ngữ Việt – Anh đầu tay của Thủy – Tina Nguyễn, được ấp ủ qua nhiều năm với hơn 70 bài thơ viết về tình yêu, gia đình, quê hương, những miền đất đã đi qua và hành trình đi tìm sự bình yên trong tâm hồn. Điều khiến tập thơ tạo dấu ấn không nằm ở những ngôn từ cầu kỳ, mà ở sự chân thật của từng trải nghiệm được chuyển hóa thành thơ.
Hành trình của một người phụ nữ mang tên Thủy
Ngay từ nhan đề “Nước Xanh”, độc giả đã cảm nhận được hình ảnh xuyên suốt của tập thơ. Với tác giả, nước không chỉ là một chất liệu thiên nhiên mà còn là biểu tượng của cuộc đời mình.
Trong bài thơ “Nước xanh”, chị viết:
“Tôi là Thủy – mang trong mình lời thì thầm của nước
Sinh ra từ sông Cầu xanh đến tận cùng trong trẻo
Dòng nước ấy chưa bao giờ biết nói
Nhưng dạy tôi cách yêu, cách mất, cách chờ mong.”
Chỉ bốn câu thơ ngắn đã gói ghém cả hành trình trưởng thành của một người phụ nữ. Dòng sông Cầu của tuổi thơ không chỉ là ký ức địa lý mà trở thành điểm tựa tinh thần, nơi nuôi dưỡng tính cách mềm mại nhưng bền bỉ. Hình tượng nước tiếp tục xuất hiện trong suốt tập thơ như một phép ẩn dụ về sự thích nghi, về khả năng vượt qua những biến động mà vẫn giữ được bản chất trong trẻo.
Ở những khổ thơ tiếp theo, tác giả kể về tuổi trẻ nhiều ghềnh thác, về những lần rời quê, mang theo trái tim phiêu bạt vào phương Nam. Đó là hành trình của rất nhiều người trẻ Việt Nam: rời gia đình để lập nghiệp, chấp nhận va vấp, cô đơn nhưng vẫn phải tiếp tục bước đi.

Sài Gòn – nơi dạy một cô gái biết trưởng thành
Một trong những bài thơ gây nhiều đồng cảm là “Sài Gòn trong tôi”. Không miêu tả thành phố bằng những công trình hay nhịp sống sôi động, tác giả chọn kể về Sài Gòn từ góc nhìn của một cô gái trẻ lần đầu xa quê.
Những câu thơ:
“Bữa cơm vội có khi là nước mắt
Nuốt vào trong… không dám khóc thành lời.”
hay:
“Phòng trọ hẹp, một mình và chiếc bóng
Quạt quay đều như đếm nhịp cô đơn.”
không chỉ phản ánh ký ức cá nhân mà còn gợi lên hình ảnh quen thuộc của biết bao người từng rời quê lập nghiệp. Những căn phòng trọ nhỏ, những bữa cơm vội, những ngày vừa học vừa làm, những đêm chỉ biết tự động viên mình cố gắng… tất cả được kể bằng giọng thơ nhẹ nhàng nhưng nhiều ám ảnh.

Thế nhưng, bài thơ không kết thúc bằng nỗi buồn.
Tác giả nhìn lại Sài Gòn như một người thầy đã dạy mình cách đứng dậy sau những vấp ngã:
“Sài Gòn dạy tôi cách không gục ngã
Dù đôi lần tưởng chẳng thể đứng lên
Dạy tôi biết giữa bộn bề nghiệt ngã
Phải tự mình thắp sáng lấy niềm tin.”
Đó cũng là tinh thần xuyên suốt tập thơ: nỗi buồn luôn tồn tại nhưng không phải để con người chìm trong tuyệt vọng, mà để học cách trưởng thành.

Hà Nội – miền ký ức không bao giờ cũ
Nếu Sài Gòn là nơi lớn lên thì Hà Nội lại là miền ký ức.
Trong bài “Nhớ thu Hà Nội”, tác giả đưa người đọc trở về với những con phố phủ đầy lá vàng, hương cốm mới, hoa sữa và gió heo may.
“Có một mùa Thu vẫn ở trong tôi
Dẫu năm tháng đã trôi đi xa lắc.”
Những hình ảnh quen thuộc của Hà Nội hiện lên không đơn thuần như một bức tranh phong cảnh mà như một phần ký ức không thể xóa nhòa. Đó là thứ ký ức càng xa càng đẹp, càng trưởng thành càng thấy nhớ.
Điều thú vị là tác giả không hoài niệm theo cách bi lụy. Chị thừa nhận mình đã sống ở nhiều miền đất khác, đã học cách yêu cuộc sống nơi xứ người, nhưng mỗi khi mùa thu trở về, ký ức Hà Nội vẫn khẽ thức dậy.
Chính sự tiết chế trong cảm xúc khiến bài thơ gần gũi và dễ chạm tới người đọc hơn những lời hoài niệm quá da diết.
Biển – hình ảnh của nỗi cô đơn và sự chữa lành

Một chủ đề khác xuất hiện nhiều trong tập thơ là biển.
Ở bài “Biển có cô đơn?”, biển không còn là phong cảnh thiên nhiên mà trở thành hình ảnh của con người.
Biển có lúc dữ dội, có lúc lặng im, có lúc cất tiếng hát giữa bão giông, nhưng sâu bên trong vẫn cất giữ những khoảng trống rất riêng.
“Biển kia rộng thế… vẫn đành cô đơn
Nghìn trùng sóng vỗ… vẫn còn nhớ ai.”
Sự cô đơn trong thơ Thủy – Tina Nguyễn không mang màu sắc bi quan. Đó là sự cô đơn của những người đã đi qua nhiều trải nghiệm, hiểu rằng mỗi người đều có những góc khuất không thể chia sẻ với bất kỳ ai.
Chính từ những khoảng lặng ấy, con người học được cách yêu thương và chữa lành.

Song ngữ nhưng vẫn giữ được hồn Việt
Điểm đáng chú ý của “Nước Xanh – Blue Water” là toàn bộ tập thơ được xuất bản song ngữ Việt – Anh.
Thay vì dịch từng câu theo nghĩa đen, bản tiếng Anh giữ được tinh thần và nhịp điệu của nguyên tác. Những hình ảnh rất Việt như sông Cầu, mùa thu Hà Nội, hương cốm, hoa sữa hay Sài Gòn vẫn được chuyển tải bằng ngôn ngữ gần gũi với độc giả quốc tế mà không làm mất đi bản sắc.
Điều này giúp tập thơ mở rộng đối tượng độc giả, đặc biệt là cộng đồng người Việt đang sinh sống ở nước ngoài và những người yêu văn học Việt Nam bằng tiếng Anh.

Một buổi ra mắt sách mang tinh thần của Salon Văn chương
Không gian ra mắt sách cũng được xây dựng theo đúng tinh thần của tập thơ.
Thay vì những bài phát biểu dài, chương trình dành nhiều thời gian cho hoạt động đọc thơ, thưởng trà, trình diễn các ca khúc phổ từ thơ và giao lưu giữa tác giả với độc giả.
Đặc biệt, khu vực Giving Corner và Cây Những Giọt Nước trở thành nơi mỗi người viết xuống điều ước, lời nhắn hay một kỷ niệm muốn lưu giữ. Những mảnh giấy nhỏ treo trên “cây” đã tạo nên một tác phẩm nghệ thuật cộng đồng, nơi mỗi người góp vào một câu chuyện nhưng cùng hướng đến sự kết nối bằng cảm xúc.
Theo chia sẻ của tác giả, chị mong muốn “Nước Xanh” không chỉ là một cuốn sách để đọc mà còn là một khoảng lặng để mỗi người đối thoại với chính mình.

Văn chương gắn với trách nhiệm cộng đồng
Một điểm nhấn khác của chương trình là việc giới thiệu Quỹ “Nước Xanh – Chắp cánh ước mơ”.
Theo đó, một phần doanh thu từ việc bán sách cùng các khoản đóng góp tự nguyện sẽ được sử dụng để hỗ trợ học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn nhưng giàu nghị lực vươn lên trong học tập.
Đây là cách tác giả kéo dài giá trị của tập thơ vượt ra ngoài những trang giấy, biến cảm xúc thành hành động cụ thể vì cộng đồng.

Khi thơ ca vẫn tìm được độc giả
Trong thời đại mạng xã hội và nội dung ngắn lên ngôi, nhiều người cho rằng thơ đang dần mất đi chỗ đứng. Tuy nhiên, sự quan tâm của đông đảo độc giả tại buổi ra mắt “Nước Xanh – Blue Water” cho thấy nhu cầu tìm về những giá trị tinh thần vẫn luôn hiện hữu.
Điều giữ chân người đọc không phải là những triết lý lớn lao, mà là sự chân thành trong từng câu chữ. Những bài thơ của Thủy – Tina Nguyễn kể về những điều rất bình dị: một dòng sông tuổi thơ, một mùa thu Hà Nội, những ngày đầu đến Sài Gòn, một biển rộng mang nỗi nhớ, hay hành trình của một người phụ nữ đi qua nhiều biến cố để tìm thấy sự bình yên.

Có lẽ vì vậy mà “Nước Xanh – Blue Water” không chỉ là một tập thơ song ngữ. Đó còn là cuốn nhật ký cảm xúc của một người phụ nữ đã đi qua yêu thương, mất mát, xa quê và trưởng thành, để rồi nhận ra rằng, cũng như dòng nước, con người có thể mềm mại nhưng không yếu đuối, có thể lặng lẽ nhưng luôn mang trong mình sức mạnh để tiếp tục chảy về phía trước.
Thông qua thơ ca, âm nhạc và những hoạt động cộng đồng, “Nước Xanh – Blue Water” gửi gắm thông điệp về sự sẻ chia, chữa lành và kết nối. Giữa nhịp sống ngày càng gấp gáp, tập thơ nhắc mỗi người dành cho mình một khoảng lặng để lắng nghe trái tim, gìn giữ những ký ức đẹp và tìm lại sự bình yên từ chính những điều giản dị nhất.
Theo Tuấn Duy HTV
Ảnh: Nguyễn Hoàng




